Có lẽ chị Nina đủ lớn để nhận ra sự việc xảy ra xung quanh mình nên chị ít hỏi lí do tại sao thế này, tại sao thế kia. Còn Lyloe hình như mọi sự nửa tỏ nửa mờ nên nàng có vẻ chả biết bắt đầu từ đâu. Thỉnh thoảng mẹ hỏi dò nàng là: Con nhớ ai nhất? Nàng nhìn vào mắt mẹ và chỉ tay vào mặt mẹ. "Nhớ mẹ chứ nhớ ai". Mẹ cười bảo: Mẹ luôn ở cùng con, sao con phải nhớ mẹ, mẹ có đi công tác hay đi xa đâu? Đôi mắt nàng bắt đầu có nước...
Mẹ biết và ko hỏi nàng nữa, vì hình như mẹ cũng vô tâm khi nghĩ rằng Lyloe còn nhỏ và suy nghĩ của con chỉ như trẻ 3 tuổi. Mẹ đã nhầm và mẹ thật nhầm khi hỏi con các câu hỏi đó.
Suy nghĩ của trẻ con bây giờ có lẽ nó già hơn nhiều so với tuổi của trẻ, vì thế mẹ đã nhầm và lầm tưởng rằng con sẽ ko nghĩ gì, ko buồn gì vì ko bao giờ con hỏi bất cứ chuyện gì của mẹ, của gia đình, nhưng ko có nghĩa là con ko biết. Con chỉ biết ôm mẹ vào lòng và nói: Con yêu mẹ nhất!. Đó như là 1 tuyên ngôn của 1 đứa trẻ 6 tuổi tự cho mình là nhớn rồi, hiểu rồi, đừng hỏi đừng nói và đừng nhắc tới những gì mà con trẻ nó đã biết mà ko muốn nói ra.
Mẹ cảm ơn con, con bé bỏng của mẹ. Suy nghĩ của con, hành động của con thực sự làm mẹ cảm động và càng yêu con biết chừng nào. Mẹ tự hứa ko làm cho con bị tổn thương và tủi thân nữa Lyloe nhé. Yêu con của mẹ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét